NHỮNG TRẬN ĐẤU KHÔNG THỂ NÀO QUÊN CỦA LÊ MAI DUY – PHẦN 10 – GIẢI VÔ ĐỊCH QUỐC GIA 2007

Năm 2007 giải VĐQG được tổ chức tại TP.HCM và đón nhận thông tin tốt đó là Công ty Hansel (Hàn Quốc) nhận tài trợ cho giải và lần đầu tiên tiền thưởng cho chức vô địch cá nhân Nam rất “khủng” là 10 triệu đồng (Gấp 10 những năm trước đó).

Tôi bước vào giải này với tâm trạng bình thường và có 3  “tâm tư” sau:

1.Trước tiên tôi hiểu rằng đây không phải là “giải của mình”, nó là cái “dớp” rồi. Vì vậy hãy vô tư thi đấu đi.

2.Tôi thật sự mong muốn Trần Chí Thành sẽ vô địch giải này để “bù” cho những nỗi đau của anh ấy trong năm 2006.

3.Không có tham vọng lớn nhưng tôi tôi vẫn có một tham vọng nhỏ là là muốn “trị” kỳ thủ trẻ Huỳnh Rạng Đông, lần đầu tiên tham dự giải nhưng đã gây ấn tượng mạnh với tôi trước giải đấu!

Và dưới đây là ba ván “Không thể nào quên” của tôi tại giải đấu này:

Ván 1: Thua Huỳnh Rạng Đông

Quả là “Ước gì gặp nấy”!. Ngay ván đầu tiên bốc thăm tôi đã gặp “kỳ thủ trẻ đang lên” Huỳnh Rạng Đông. Đông là học trò của Trần Chí Thành và tôi được biết em là một kỳ thủ trẻ rất siêng năng luyện tập, và lối đánh của Đông lúc bấy giờ cũng rất “trẻ”, chịu fighting… Vì thế tôi đặt mục tiêu “trị” em ở giải này! Kết cục Đông “bất ngờ” thắng tôi ngay ván đấu này. Gọi là bất ngờ đối với giải nói chung chứ thực ra đối với tôi thì không có gì là bất ngờ. Tôi bước vào trận đấu với sự tôn trọng đối thủ ở mức cao nhất vì tôi hiểu rõ tiềm năng của Đông!Và quả là Đông rất “chịu khó” nghiên cứu K-Style và đã tìm ra được phương án chống gây bất ngờ cho tôi nên đã giánh chiến thắng rất xứng đáng!

Ván 2: Trận đấu Trần Chí Thành – Huỳnh Rạng Đông:

Tại sao ván này là của “người khác”mà tôi lại phải quan tâm đến thế? Tôi thậm chí còn bỏ lơ ván của mình đang đấu để dõi theo ván này. Số là thế này: Trước giải đấu, để giải đấu thêm ấn tượng thì ban tổ chức có yêu cầu tách thành phần đội TP.HCM ra thành nhiều đội (vì quân số HCM quá động) vì thực tế có quá ít đội tham dự. Vì thế một đội mới được lập có tên là đội Cần Thơ! Và tôi (HLV trưởng) đã “vô tình bỏ sót” Huỳnh Rạng Đông lọt vào đội này. Dù đã đánh giá cao Đông vào thời điểm này nhưng tôi vẫn cho rằng Đông khó mà vượt qua được cả “3 thầy” để tạo bất ngờ! Nhưng tôi đã lầm! Sau khi thắng tôi ngay ván đầu Đông có khí thế thắng liền một mạch để lên gặp sư phụ của mình là Trần Chí Thành ở trận quyết định ván 5. (Trớ trêu là lúc này cả Tuấn và Lâm đã đều ngã ngựa trước các đối thủ khác!) Và lúc này nguy cơ đã đến nơi rồi! Nếu Đông mà vượt được qua thầy Thành thì có đến 90% em sẽ vô địch! Và nếu đội thành phố mất chức vô địch cá nhân nam thì tôi là người có “tội” lớn nhất ! Vì thế có lẽ không có ai “ngồi trên lửa” như tôi trong ván này.

Vào trận Đông tiếp tục triển khai lối chơi của mình, tấn công Thành hết đám quân này đến đám quân khác nhưng Thành quả là “cao tay”! Anh bình thản, chậm rãi đỡ những nước của đối thủ và tạo ra những hình cờ “chắc như bắp” và quan trọng hơn cả là lợi dụng sự sa đà ham tấn công của đối thủ (sai lầm thường thấy của các kỳ thủ trẻ!) để giành nước đi chiếm đất toàn cục! Có lẽ Thành đã quá hiểu Đông và Đông thì phần nào cũng khớp khi đấu với sư phụ nên chiến thắng của Thành là rất dễ dàng hơn tôi tưởng!

Ván 3: Tôi thắng Trần Chí Thành bằng K-Style!

Tại giải này này tôi cũng dự định nếu có gặp Thành thì cũng sẽ lại là một trận đấu “tẻ nhat” nữa đó là không quyết tâm, không K-Style, không Fighting….cả nhà đều vui! Nhưng đúng là người tính không bằng trời tính. Sau khi thắng trận quyết định trước Đông thì Thành tiếp tục thắng Tuấn và sớm đoạt ngôi vô địch sau 6 vòng đấu với số điểm tuyệt đối. Còn tôi sau trận thua Đông cũng lập được một “kỳ tích” thắng liền một mạch 5 trận để rồi “Định mệnh” một lần nữa đã đưa hai chúng tôi gặp nhau ở vòng 7 vòng đấu cuối cùng! Lần này thì thật “trớ trêu” làm sao! Thành thì đã ở “ngôi vua” còn tôi thì đang lận đận nên …lại muốn thắng Thành để giành HCB cá nhân và số tiền thưởng “tất tần tật” là 10 triệu đồng. Tình huống đã thay đổi thì tinh thần của tôi cũng phải thay đổi. Giờ đây tôi phải thắng Thành vì vậy K-Style phải trở lại kèm theo ý chí và tinh thần thi đấu! Phía ngược lại chắc nhiều bạn cũng tự hỏi không biết trận cuối này “tinh thần” của thầy Thành thế nào? Có ý kiến cho rằng vì nhiều lý do Thành sẽ không thỏa mãn mà sẽ đánh “rát” với tôi! Tuy nhiên cá nhân tôi suy nghĩ lúc đó thì không cho là như vậy! Thành sẽ không mang “quá khứ” vào trong trận đấu này! Mặt khác, qua nhiều năm chinh chiến cùng với Thành tôi biết rõ ý chí không phải là yếu tố làm nên các chiến thắng của Trần Chí Thành. Anh thường thắng đối thủ bằng kiến thức cờ sâu rộng, bằng sự bình tĩnh và nhận định sáng suốt tỉnh táo. Và giờ đây khi đã thỏa mãn với ngôi vô địch tôi tin rằng ý chí của anh trong trận này với tôi đã về “mo” và đó là ưu thế lớn của tôi.

Và đúng như vậy, bước vào trận đấu vào buổi chiều cuối cùng, Thành thi đấu khá “uể oải” trước K-Style “hầm hố” của tôi và sau khi cái “bụng” lớn của đen ở trung tâm được khép lại cũng là lúc trắng Resign.

Tôi thật sự rất vui trước chức vô địch 2007 của Trần Chí Thành và cũng hài lòng với thành tích cá nhân của mình là hạng nhì kèm với khoản tiền thưởng “lớn vật vã” lần đầu tiên trong đời thi đấu của mình.

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Duy nói chuyện Cờ Vây. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s