GIẢI VÔ ĐỊCH CỜ VÂY SINH VIÊN QUỐC TẾ TẠI THÁI LAN

ASIAN UNIVERSITY GO TOURNAMENT 2011

THE 16TH UNIVERSITY GO TOURNAMENT (U-GO XVI)

AT SURANAREE UNIVERSITY OF TECHNOLOGY

NAKHON RATCHASIMA

OCTOBER 15-20, 2011

SATURDAY, OCTOBER 15, 2011

A.M./P.M.                               Arrival of all participants

Greeted  by Personnel of Hotel  Novotel Bangkok Suvarnabhumi

Airport.

Check-in at Hotel Novotel Bangkok Suvarnabhumi  Airport

Dinner at the Hotel.

SUNDAY, OCTOBER 16, 2011

07:00 – 08:00 hrs.                 Breakfast

08:30 hrs.                               Leaving  Novotel  for Nakhon Ratchasima Province by Coach (approx. 3 1/2 hours drive)

10:30 hrs.                               Coffee Break at Lam Takong Dam

12:00 – 13:00 hrs.                 Buffet Lunch at Royal Princes Korat

13:30  – 14:30 hrs.                 Visit  Korat Fossil Museum

15:00 hrs. – 16:00 hrs,.        Visit The Phimai Sanctuary

16:30 hrs. – 17:30 hrs.         Visit  Dan Kwian  Village

17:30 hrs.                               Dinner

18:30 hrs.                               Check-in at Surasammanakhan

19:30 hrs.                               Orientation at Surasammanakhan
  MONDAY, OCTOBER 17, 2011

                                     

09:00 hrs.                               Opening Ceremony

10:00 – 12:00 hrs.                 Tournament, Round 1

12:00 – 13:00 hrs.                 Lunch

14:00 – 16:00 hrs.                 Tournament, Round 2

18:30 – 20:30 hrs.                 Welcome Party

TUESDAY, OCTOBER 18, 2011

 09:00 – 11:00 hrs.                 Tournament, Round 3

12:00 – 13:00 hrs.                 Lunch

14:000 – 16:00 hrs.              Tournament, Round 4

17:30 – 18:30 hrs.                 Dinner

19:00 – 21:00 hrs.                 Teaching Games

WEDNESDAY, OCTOBER 19, 2011

09:00 – 11::00 hrs.                Tournament, Round 5

12:00 – 13:00 hrs.                 Lunch

14:00 – 16:00 hrs.                 Tournament, Round 6

 18:30 – 21:30 hrs.                 Presentation of Awards and Farewell Party

THURSDAY, OCTOBER 20, 2011

 08:30 hrs.                               Leaving Surasammanakhan for Bangkok

12:00 hrs.                               Arriving at Suvarnabhumi Airport

Departure (recommended flight departing after 16:00 hrs.)

Theo thư mời của Hiệp hội cờ vây Thái Lan gửi Liên đoàn cờ Việt Nam, đây là giải cờ vây dành cho sinh viên được tổ chức hàng năm vào tháng 10 tại Thái Lan. Phía Thái Lan tài trợ ăn ở (4sao!) còn kỳ thủ chịu tiền vé máy bay. Lần này đoàn ta đi 3 đả nữ là: Hồng Anh, Ánh Tâm, Kim Ngọc. Rất tiếc là còn một suất trưởng đoàn mà không có “chàng” nào đăng ký. Chỗ thi đấu Nakhon Ratchasima Province là nơi mà tôi và Hồng Anh đã tham gia thi đấu Sea Game năm 2007. Chúc 3 đả nữ thi đấu thành công và tạo án tượng đẹp với bạn bè quốc tế.

Các bạn sinh viên muốn biết thêm chi tiết về giải đấu này và có nguyện vọng tham dự giải đấu này năm sau thì liên hệ tôi và đây là các tiêu chí sơ bộ để tuyển chọn:

1.Tiêu chuẩn bắt buộc và quan trọng nhất: Tự túc kinh phí đi lại

2.Phong độ, thành tích tại các giải Toàn quốc và TP.HCM

3.Ưu tiên cho những người chưa đi.

4.Đăng ký và đóng tiền mua vé máy bay sớm./.

Đăng tải tại Sự kiện | Bình luận về bài viết này

VÁN ĐẤU QUYẾT ĐỊNH “VẬN MỆNH” CỦA CỜ VÂY TP.HỒ CHÍ MINH (GIẢI CỜ VÂY TOÀN QUỐC 2011)

Đó là ván kế cuối tôi gặp kỳ thủ Đỗ Khánh Bình của Đà Nẵng. Ván này cùng với ván của Lâm gặp Tuệ bên cạnh là hai ván quyết định “vận mệnh” của cờ vây TP.HCM.

Nhân bình luận ván này tôi cũng xin kể ra một kim chỉ nam có ba chữ mà tôi luôn nhắc mình trong suốt thời gian diễn ra giải đấu đó là TỈNH-GẤU-LỲ. Diễn giải một cách rõ ràng là TỈNH là thái độ bình tĩnh, không hấp tấp, nóng giận, tập trung tính toán trong giờ của mình, kiên nhẫn chờ cơ hội. GẤU là luôn tham vọng lớn, quyết tâm theo đuổi đến cùng style của mình, kế hoạch của mình, “goánh” đối phương đến cùng. LỲ là giành cho giai đoạn cuối của trung cuộc và giai đoạn quan tử, có nghĩa là không thỏa mãn khi đã có ưu thế về đất, hoặc buông xuôi dễ dàng khi mất ưu thế.

Cũng như trước ván đấu với Lâm, nằm trùm mền một mình trong căn phòng lạnh toát của Hotel Bến Nghé, tôi nhắm nghiền mắt hồi tưởng và suy luận như sau:

– Nhiều năm nay, Bình đối với đội cờ vây TP.HCM là anh em một nhà và đã khẳng định được đẳng cấp của mình bằng chức vô địch quốc gia 2010. Vì vậy thái độ lịch sự, bình tĩnh trong trận đấu này là cần thiết. Cuộc đấu này chỉ là thắng thua về cờ chứ không về “người”. (Lưu ý là có những trận đấu mà tôi gồng mình quyết tâm không chỉ thắng về cờ mà còn phải thắng về “người”).

– Về đối đầu: trong năm vừa rồi Bình liên tục thắng tôi tại các giải nhỏ nhưng xét riêng giải toàn quốc thì tôi thắng hết trong 3 lần đối đầu. Vì vậy tôi có yếu tố để tự tin trong trận đấu này.

-Phân tích sâu hơn thì những trận gần nhất tôi thua thì thua chỉ có 1-2 đất. Và nguyên nhân khiến tôi thua là do tôi  “KHÔNG LỲ LỢM TRONG KẾT THÚC”. Tôi đã thắng nhiều trong trung cuộc nhưng dần cứ non tay để Bình gỡ lại! Vậy lần gặp này “LỲ LỢM TRONG KẾT THÚC” là tiêu chí hàng đầu của tôi.

-Về trình độ: Bình mạnh hơn tôi về sức tính, đòn chiến thuật, sống chết, aji nhưng bù lại tôi mạnh hơn Bình về độ “tỉnh” và phát triển định thức. Vì vậy tôi nhắcc đi nhắc lại với mình là cần tập trung dành nhiều hơn thời gian hơn để tính toán chiến thuật, aji.

Dưới đây là những phân tích chuyên môn của thầy Lee trong trận đấu này:

Hình 1:

Từ 1 đến 40 là bình thường, đúng định thức nhưng cá nhân tôi thỏa mãn với hình cờ này vì Moyo đã hình thành.

Theo các bạn đến đây để tiếp tục triển khai KENEDI Style thì nước nào là tốt nhất (Đáp án ở cuối bài viết này!)

Hình 2:

-Đen 41 very bad nhất là đối với tôi. Đó không còn là KENEDI style nữa.

-Đen 45 ở 48 tốt hơn, có cắt ở O5.

-Từ 46 đến 55 là tự nhiên.

-Trắng 56 mạo hiểm và đen có cơ hội lúc này.

-Đen 57 sai (Xem hình 2b).

-Từ 58 đến 71 là hợp lý đối với cả hai.

-Trắng 72 ở Ex12 tốt hơn: vừa sống vừa phá hủy Moyo của đen (Tất nhiên có chút mạo hiểm!!!).

Chúng ta cùng xem Thầy Lee giải quyết hình cờ này (Xem hình 2b)

Hình 2b

Thầy Lee đi đen 57 ở C16 (Đúng là Korea Style!). Nước này đồng thời đe dọa con trắng ở Cx14 đồng thời có hỏa lực tấn công đám trắng biên trên ở 63. Đen ưu thế nhiều! Điều mà tôi lo ngại nhất ở hình này là trắng 58 liều cắt ở E15. Thầy Lee đã hóa giải cho tôi từ 59 đến 67. Sau khi  đen 67, trắng chết một trong hai đám!

Chúng ta trở lại ván đấu với hình 3

Hình 3: (76=98); (83=95)

-Đen 75 nhảy vào là bắt buộc kéo dài cho đến 88.

-Nước 89 của đen là nước hay thay vì đỡ dọa Ko ở  90.

-Do tôi không đỡ đương nhiên Trắng 90 đẩy Ko, tuy nhiên tôi có nước 91 phản đòn dọa bắt chết đám đen góc phải trên. (Hình này xin “bật mí” là tôi học được ở thầy Lee trong quá trình chuẩn bị giải.) Vì vậy trắng phải hạ xuống ở 92 và tôi cắt được ở 93.

-Trắng 96 nhảy phá moyo sai. Phá ở 102 tốt hơn.

-Kéo đến đen 117 thì hai bên cân bằng rất sít sao, phụ thuộc quan tử sau này!

Hình 4:

Vận may của tôi là ở chỗ này đây:

-Trắng 118 cần thiết khép đất và hi vọng có sente. Nhưng lúc này đây tôi lại phạm sai lầm với Đen 119 ở E9 do quá bức xúc nước đi này (thật ra đi lúc nào chẳng được!). Bình khai thác ngay sai lầm của tôi với trắng 120 (theo thầy Lee nước này trị giá 18 đất và còn giành được Sente.) Đến đây thì trắng ưu thế. Và tôi phải nối đen 121 ở D9 thất nặng. Nhưng thật không ngờ sau này đó là hình thế giúp tôi chiến thắng!

Từ 122 đến 155 là tự nhiên cho cả hai bên. Đến đây Thầy Lee có chỉ ra mộtWINNING MOVE cho trắng.

Mời các bạn phân tích và bình luận nhé!

Hình 5:

-Trắng 158 loosing move 6 đất gote . Thầy Lee chỉ ra nước WINNING MOVE cho trắng. đó là ở 159. Nghe xong thấy đơn giản quá phải không các bạn! Nhưng tôi nói thật chỉ có Pro mới đi đi nước đó, còn amateur players như Bình và tôi thì không bao giờ “thèm” đi nước này. (Nhỏ quá và gote!). Nước WINNING MOVE này trị giá 14 đất gote.

-Từ 159-175 là một chuỗi chiến thuật đâm thọc và tận dụng Aji thành công của tôi.

-Trắng 176 sai. Thay vào đó là 177 trắng còn cơ hội.

-Sau đen 179 trắng thua không còn cơ hội nào nữa.

Tôi một lần nữa lại rất “may mắn” trong ván đấu này phải không các bạn. Chúc kỳ thủ Đỗ Khánh Bình thành công trong giải năm tới./.

Đăng tải tại Duy nói chuyện Cờ Vây | Bình luận về bài viết này

BÀI TẬP SỐNG CHẾT TRỊ GIÁ 22 CHAI!

Trần Quang Tuệ theo tôi là một kỳ thủ gây ấn tượng mạnh nhất tại giải này. Trước giải đấu, Tuệ được thầy Lee đánh giá là học viện giỏi nhất trong lớp. Em rất giỏi về sống chết và Aji.

Tại giải cờ vây toàn quốc 2011, sau vòng 3 tôi và Tuệ cùng dẫn đầu với 3 điểm (toàn thắng) và ván thứ 4 gặp nhau là trận quyết định để bứt phá. Quả là Tuệ quá hiểu tôi (Kenedi Style) và đã gây cho tôi rất nhiều khó khăn. Bước vào giai đoạn quan tử thì tôi đã thua khá nhiều. Và vì thế tôi phải gồng mình lên tìm những cái phao để cứu mình. Và thật may mắn tôi đã thấy. Nó là cái hình sống chết dưới đây (tôi cầm trắng):

Thật kỳ lạ là khi đánh lúc ban đầu ra hình này thì cả hai đều không thấy là chết nếu trắng đi. Và chỉ đến khi ở bước đường cùng rồi tôi mới bóp đầu suy nghĩ và thấy hình này chết. Nhiều bạn ở ngoài bàn luận là tôi thấy nhưng tôi để dành! Xin thưa tôi không phải là cao thủ xì fé đâu nhé! Tim tôi không to thế đâu! Cuối cùng nhờ bắt chết được đám quân này tôi mới thắng Tuệ được nhờ Komi!

Trận thắng này là một bước ngoặt cho cả hai. Tôi đã bước vào “cầu may mắn” còn Tuệ đã bị “bẻ cầu win”. Sau trận thắng may mắn này tôi đã có linh cảm và tự tin về chức vô địch của mình.Chúc Tuệ sẽ thành công tại giải năm tới!

Vậy thì ngoài may mắn, kinh nghiệm rút ra ở đây là gì? Hãy thường xuyên luyện bài tập sống chết hàng ngày bạn nhé. Quan trọng là phải luyện cho thành bản năng, “nhìn hình thấy ngay” vì vào thi đấu biết bao điều chi phối chúng ta!

Và bây giờ mời bạn giải thử xem? Tôi sẽ giải đáp cho các bạn trên KGS.

Đăng tải tại Cờ Vây, Học Cờ Vây | 6 bình luận

VÁN ĐẤU QUYẾT ĐỊNH (GIẢI CỜ VÂY TOÀN QUỐC 2011)

Đó là ván cuối cùng tôi gặp học trò của tôi Bùi Lê Khánh Lâm! Ai thắng sẽ vô địch!

Nằm trùm mền một mình trong căn phòng lạnh toát của Hotel Bến Nghé, tôi nhắm nghiền mắt hồi tưởng và suy luận như sau:

– Suy nghĩ đầu tiên của tôi là sao mà “trớ trêu” đến thế. Tôi vẫn xác định Lâm là kỳ thủ chủ lực quyết định “vận mệnh” của đội TP.HCM. Tôi vẫn thường động viên và hô hào Lâm phải phấn đấu để trở thành nhà vô địch. Vậy mà giờ đây tôi lại phải…Đúng ra lúc này là phải rất vui vì đội TP.HCM đã chiến thắng, nhưng niềm vui chiến thắng của cờ vây thành phố đã bị lu mờ bởi tham vọng cá nhân!

– Về đối đầu trong quá khứ tôi ưu thế hơn Lâm.

– Trong quá khứ tôi đã phải trải qua nhiều trận sinh tử như thế này và tôi đều giành chiến thắng. Điều này đã củng cố thêm niềm tin cho tôi.

– Về vận may: Tại giải này, tôi đã “thoát chết” trong hai trận đấu gặp Trần Quang Tuệ và Đỗ Khánh Bình. Vì vậy tôi linh cảm rằng giải lần này vận may sẽ đến với tôi.

– Về phong độ: Với sức trẻ Lâm có nhỉnh hơn tôi về sức tính. Nhưng với kinh nghiệm 15 năm thi đấu cờ vây tôi đã tự trấn an mình rằng sức tính không phải là yếu tố quan trọng nhất mà chính là sự bình tĩnh, tập trung và suy nghĩ lớn mới là quyết định. Và đây chính là thế mạnh của tôi!

– Thật kỳ lạ là tôi đã thắng Bình và thắng Tuệ bắng chính nhửng Aji và đòn chiến thuật. Vậy thì tại sao tôi lại phải “xoắn”?

– Tôi biết rắng Lâm đang vào phong độ và quyết tâm rất cao trong trận đấu này. Nhưng tôi cũng có quyết tâm của tôi tại giải này. Nhớ lại những đêm dài tập cờ trên mạng, những buổi chiều tập với thầy Lee tại Café Cát Đằng, những lúc bỏ bê việc nhà, con cái để luyện cờ, và giờ đây đã đi được đến cuối con đường…Vì thế tôi cũng hạ quyết tâm không thể bỏ lỡ cơ hội này.

Sau khi hồi tưởng và phân tích mọi “ngóc ngách” của vấn đề, sáng dậy tôi bình thản và tự tin lững thững ra Café Yến Lan uống café và ngắm các em chân dài lấy “khí thế” bước vào trận đấu quyết định.

Dưới đây là những phân tích chuyên môn của tôi về trận đấu này:

Lê Mai Duy (Trắng) – Bùi Lê Khánh Lâm (Đen)

Hình 1:

-Đen 19 sai hướng vì đã có con trắng 16. Đen không thể lấy nhiều đất ở hướng đó. Vì thế Đen Qx16 tốt hơn.

-Đen 23 sai vì mất sente. Trắng ngay lập tức 24 quá đau cho đen. Vì vậy tốt hơn là đen 24 trắng phải N16 rồi sau đó Đen Kx6 thì Ok. Nếu trắng tiếp tục N17 Đen có sente.

-Đen 27 sai nhiều. Đen thất nặng về cấu trúc tổng thể. Trắng 28 happy. Vì vậy Đen 28 sẽ tốt hơn.

Từ 29-35 là định thức nhưng trắng có sente và ưu thế nhiều. Nước trắng 36 là nước thầy Lee dạy tôi. Trước đây tôi thường Ex12 hoặc Ex11 không tốt cho cấu trúc Moyo.

Hình 2:

-Đen 37 đả nhập là bắt buộc và Trắng happy triển khai bắt quân cho đến Đen 47 là hợp lý.(Đặc trưng của Kenedi Style !)

Sau khi có thế rồi, Trắng 48 bắt quân đen ở Kx6 là đương nhiên. Lúc này khả nặng quậy của Lâm bắt đầu được phát huy. Trắng 54, 58 và 64 là rất “rát” quyết tâm bắt chết. Nước 71 và 79 của Đen làm tôi rất “nhức” và suy nghĩ rất lâu! Có quá nhiều miếng chiến thuật ở hình cờ này và vào tay Lâm rồi thì em ấy không bao giờ bỏ qua!

Hình 3:

– Sau khi tính toán hồi lâu và thấy rằng rất khó bắt đám quân này, tôi tự nhủ coi chừng cố bắt lại “dính đòn” tôi liền bỏ ngỏ mặt trận này nhường quyền xử lý cho Đen. Tôi đi nước cắt 80 để tạo an toàn cho thế trận đồng thời tấn công đám quân ở giữa bàn cờ.

-Từ 81 đến 85 là hợp lý cả hai bên.

-Trắng 86 là thời điểm quan trọng nhất của tôi. Sau trận đấu phân tích lại kỹ càng thì W86 trong ván cờ (hình 3) là sai. tôi đã hơi vội vàng và bỏ lỡ cơ hội. Nước đúng nhất theo tôi là đi ở 87. Đen sẽ dựng xuống ở j2. Nếu ra tình thế này mà cả hai đánh chính xác thì đám quân trắng ở biên dưới và đám quân đen ở giữa bàn cờ đều chết. Nhưng đám đen ở giữa bàn cờ lớn hơn nhiều và tôi có ưu thế lớn. Nhưng lúc đó tôi lại nhát tay và hơi bị dao động. Tôi “sợ” đám đen giữa không bắt được còn đám trắng dưới thì chết! Tôi đã đánh mất Style Kenedi tại thời điểm này. Tôi thích “bụng bự” và lúc này đây cơ hội đến tôi lại không dám nắm lấy.

Đen 87: Happy

Từ 88-101: là một chuỗi sai lầm của tôi. Tôi giúp Đen sống dễ dàng và còn tạo được rất nhiều chiến thuật quan tử sau này!

Hình 4:

Sau 101 đen sống cả hai đám quân trong đất của tôi thì lúc này tôi bất lợi rất nhiều. Người tôi lúc này nóng bừng cả lên, cảm xúc hỗn loạn. Đây không phải là nóng giận mà là tâm lý bất an của kẻ thua cuộc, kẻ vừa bị đánh mất một cái gì đó lớn lao. Và tôi lại gồng mình đi tìm phao cứu sinh.

-Trắng 102: Đó là nước cờ quyết định chiến thắng của tôi. Tất nhiên đó cũng là nhờ sai lầm của Lâm trong triển khai định thức ở hình 4 này. “Bật mí” là nước này rút ra được từ việc Rewiew ván đấu với Tuệ cùng với thầy Lee. Trong ván đấu với Tuệ, hình giống thế này  tôi đi ở 195 và đen vừa có thực địa vừa sống góc dễ dàng. Thầy Lee đã phần tích và chỉ ra cho tôi là khi đã có mặt ngoài thì phải xông vào ngay 102 mới tấn công gây sức ép cho đen được.

-Đen 103: Tôi nghĩ sai. 104 tốt hơn, cho trắng sống và đen cũng sống dễ dàng. Tất nhiên là đen có thiệt về đất ở chỗ này nhưng vẫn thắng!

-104-120: Một chuỗi nước đi xuất sắc của tôi!

-Trắng 122: Hơi Over play, lấy toàn bộ biên dưới! Vì cờ trắng quá mỏng nhưng tôi buộc phải đánh vậy mới có hi vọng thắng cuộc. Bạn thử xem có cách nào phá lủng biên dưới của tôi không?

Đến đây thì tôi đã gỡ được cờ và đưa thế trận trở về cân bằng. Nhưng giai đoạn tiếp theo có nhiều tình huống nghẹt thở, bi hài cười ra nước mắt. Và như tôi đã nói, “Ông Trời” đã chọn tôi ở giải đấu này! Mời xem tiếp hình 5

Hình 5:

-Đen 137 sai vì kéo đến 139 đen mất Sente. Đây cũng là thời khắc quyết định đối với Lâm. Thay vào đó có sente Lâm Fighting ở bên cánh phải bắng cách nối các quân đen ở Px9 (xem hình 5b) thì tôi nghĩ rằng Lâm sẽ thắng!

-Giành Sente tôi đi nước 140 cực kỳ quan trọng chống Aji 3 quân đen.

-Sau khi đen đi 141 là đương nhiên thì tôi lại bị lãng cờ với nước 142! (Tôi nghĩ là có sente!)

-Đen không đỡ mà đi 143 khiến tôi lại bị tâm lý! Lúc này tôi vẫn lo sợ Lâm sẽ nối các quân đen ở Px9. Và tôi đi một nước 144 lãng chưa từng thấy. Lúc đó tôi chỉ nghĩ chấp nhận bỏ 6 quân trắng ở biên trái để củng cố biên phải nhưng thật khủng khiếp là quên mất rằng 6 quân trắng mà chết thì đám đen ở biên dưới sẽ sống lại. Có lẽ vận tôi lần này lớn quá nên Lâm cũng đỡ theo ý tôi ở 145. Sau đó tôi nhìn lại và giật cả mình liền đỡ ngay 146.

-Đen 149 cũng là một thời khắc quan trọng cho cả hai.

Tôi thì lo ngay ngáy Đen sẽ nối ở P9 tôi vẫn gặp rất nhiều khó khăn. Lúc này quan sát nhìn thấy Lâm cũng rất căng thẳng, suy nghĩ lâu, lúc thì nhìn sang biên phải, lúc thì nhìn sang biên trái. Và rồi cuối cùng Lâm đi nước 149 ở Cx12 với vẻ mặt không thỏa mãn. Có lẽ Lâm cũng hiểu rằng nước cờ này không thể giúp đen lật ngược tình thế.

-Sau nước Đen 149 tôi thở phào và khép lại biên phải với 150-154. Sau 154 thì trắng thắng và đen không còn một cơ hội nào nữa.

Hình 5b: Nếu Đen tận dụng sente nối ở Px9 sau đó chạy ra Q10 thì tôi nghĩ là chiến thắng sẽ thuộc về đen! Tôi thật sự run sợ hình này khi thi đấu!

Một trận đấu đầy những trăn trở, suy tư, kịch tích và nhiều cảm xúc đã khép lại. Kết thúc bài viết này tôi không muốn nói gì nhiều hơn là chúc Lâm sẽ thành công tại giải năm tới.

Đăng tải tại Cờ Vây | 6 bình luận

TÔI ĐÃ TRỞ LẠI …

Thân gửi bạn đọc và các học trò của tôi!

Trước tiên tôi gủi lời xin lỗi vì đã “bỏ bê” trang Blog cá nhân này trong ba tháng, làm phụ lòng những người quan tâm đến tôi và trang web này. Tất cả là vì tôi đã tập trung cao độ cho một “mục tiêu lớn”: Chức vô địch cờ vây Việt Nam 2011. Và sau bao gian khổ, tôi đã may mắn đạt được mục tiêu đó và giờ là lúc tôi quay trở lại để cùng với các bạn “sống trong không khí cờ vây”. Chúng ta cùng học cờ vây, chơi cờ vây, cùng bàn luận và tham gia các sự kiện cờ vây nhé.

Để giành được chiến thắng “đỉnh” này, tôi xin chân thành cảm ơn:

-Mẹ tôi và vợ tôi đã hỗ trợ tôi nhiều cả về “vật chất lẫn tinh thần” , cho phép tôi dành toàn bộ thời gian để tập trung cho giải đấu này. Các con Lê Khánh Thư và Khánh Nguyên đã ngoan ngoãn trong thời gian ba luyện cờ.

-Lãnh đạo Sở TDTT và Trường Năng khiếu nghiệp vụ TP.HCM vẫn đặt niềm tin vào đội cờ TP.HCM sau thất bại tại giải vô địch cờ vây TQ năm 2010.

-Thầy Lee – Pro 8p Korea – đã hỗ trợ tôi hoàn thiện Kenedi Style và giúp tôi trong thời gian giải đấu.

-Ba kỳ thủ mà tôi tôn trọng và “sợ” nhất: Bùi Lê Khánh Lâm, Đỗ Khánh Bình, Trần Quang Tuệ. Nếu các em “ra tay” chính xác tại một số thời điểm quan trọng thì chính một trong ba em này sẽ giành được chức vô địch.

-Cuối cùng là tất cả đội cờ vây TP.HCM, các học trò, Quý phụ huynh và những người yêu quý tôi đã cổ vũ tôi trong thời gian thi đấu giải.

Mục tiêu lớn nhất của năm đã hoàn thành, tôi đã “nhận” được quá nhiều rồi và giờ đây là lúc tôi phải “trả”, phục vụ gia đình và phục vụ các bạn.

Đăng tải tại Duy nói chuyện Cờ Vây | 2 bình luận

Bài tập sống chết – 13 (3kyu – 1 dan)

4 bài tập của thầy Lee ra ngày thứ sáu 176/2011 (Tất cả 4 bài đều là: Đen đi đâu?)

                                  Bài 13.1                                                 Bài 13.2

                                   Bài 13.3                                                        Bài 13.4

Mọi thắc mắc về lời giải sẽ được thầy (Nick KENEDI)  giải đáp trên mạng online KGS vào tối thứ sáu hàng tuần từ 9g30-11g tại Room Vietnam Cafe.

Lịch dạy: Thầy dạy cờ vây hàng tuần vào thứ tư và thứ sáu từ 18g – 19g 30. Em nào muốn học cờ vây liên hệ số 0903.301500 hoặc đến 65 Nguyễn Thông P9 Q3.

 

Đăng tải tại Cờ Vây | Bình luận về bài viết này

Hướng phát triển trong khai cuộc – Tháng 6 (Trình độ 8kyu – 1kyu)

Trích từ giáo trình “200 bài tập phát triển khai cuôc” do Lê Mai Duy dịch và biên soạn.

Bài 1: Đen đi đâu vửa lấy đất vừa hạn chế khả năng phát triển đất của bức tường trắng?

Bài 2 : Đen đi đâu để phòng thủ đám quân yếu đồng thời ngăn không cho trắng phát triển đất?

Bài 3 : Đen đi đâu vừa lấy đất vừa tấn công quân đối phương ?

Bài 4 : Đen đi. Sử dụng bước tường dày để phát triển đất:

Bài 5 : Đen đi đâu gây sức ép để  tạo vùng đất lớn, vừa bảo vệ quân đen yếu?

Bài 6 : Đen đi đâu vừa lấy đất vừa bảo vệ đám quân yếu?

Bài 7 : Đen đi. Sử dụng bước tường dày để phát triển đất.

Bài 8 : Đen đi.Tấn công đám quân trắng yếu ở đâu?

Bài 9 : Đen đi đâu để vừa tấn công vừa phòng thủ đám quân yếu đồng thời ngăn không cho trắng phát triển đất?

Bài 40 : Đen đi đâu vừa lấy đất vừa bảo vệ đám quân yếu đồng thời không cho đối phương phát triển đất?


Đăng tải tại Học Cờ Vây | Bình luận về bài viết này

SIẾT KHÍ SỐNG CHẾT

Có một tình huống đem lại “cảm giác mạnh” khi chơi cờ vây đó là quân bạn và quân đối thủ vây bắt lẫn nhau, cả hai đều không đủ điều kiện sống và phải “vật nhau” dẫn đến một bên sống sót và một bên phải “lên đĩa”. Đây là tình huống siết khí sống chết mà các kỳ thù cờ vây thường gọi là thế “Su” (bắt nguồn từ tên gọi Susangdon của Hàn Quốc chỉ tình thế này). Do cận kề với “cái chết” nhiều kỳ thủ (kể cả cao thủ) đã mắc rất nhiều lỗi trong quá trình này.

Trước tiên về mặt tâm lý bạn phải thật bình tĩnh, chớ hốt hoảng và hấp tấp lao vào “đánh” đối phương. Hãy suy nghĩ tìm cách tăng thêm cửa khí, lập một mắt và cuối cùng áp dụng kỹ thuật siết khí cơ bản từ bên ngoài siết vào.

Hình 1:

Hình mẫu trên (Hình 1) là một tình huống siết khí sống chết quyết định kết cục giữa 2 đại quân và đến lượt đen đi. Đen sẽ đi đâu?

(Còn tiếp)



Đăng tải tại Học Cờ Vây | 2 bình luận

BẢN TÓM TẮT SỰ NGHIỆP CỜ CỦA LÊ MAI DUY


1. Sinh ngày 16/10/1967 tại Hà Nội.

Tốt nghiệp Đại học kinh tế TP.HCM năm 1989

2. 6 tuổi: Được ông ngoại dạy chơi cờ tướng và “danh hiệu đầu tiên” có được là thắng ông ngoại!

3. 13 – 28 tuổi: Là kỳ thủ cờ vua của đội tuyển TP.Hồ Chí Minh. Từng nằm trong Top 10 kỳ thủ cờ vua mạnh nhất Việt Nam.

4. 28 tuổi: Bắt đầu học cờ vây với Mr Kim Ki Young 5dan nghiệp dư Hàn Quốc và ba năm sau học thầy Koen Ogura 8 dan Nhật Bản. Nhờ thầy Ogura tôi đã chọn được “sư phụ” và trường phái riêng của mình đó là kỳ thủ chuyên nghiệp 9p Takemiya Masaki Nhật Bản.

5.Thành tích đạt được trong cờ vây:

– Năm 1996: Vô địch giải cờ vây TP.HCM mở rộng (Giải cờ vây đầu tiên tại VN)

– Năm 2000: Vô địch giải đấu thủ mạnh toàn quốc (Tuyển chọn kỳ thủ duy nhất tham dự giải vô địch cờ vây thế giới)

– Năm 2000: Hạng 18/64 tại giải vô địch cờ vây thế giới không chuyên tại TP Sendai Nhật Bản. Nhận giải đặc biệt “Fighting Spirit” của Ban tổ chức do chính sư phụ tôi Takemiya trao tặng. Đây là giải duy nhất dành cho kỳ thủ có lối chơi ấn tượng và tinh thần Fairplay trong thi đấu.

– Năm 2002: Vô địch Việt Nam.

– Năm 2003: Hạng nhì Việt Nam

– Năm 2004: Vô địch Việt Nam

– Năm 2005: Hạng 15/68 tại giải vô địch cờ vây thế giới không chuyên tại TP Nagoya Nhật Bản.

– Năm 2006: Vô địch Việt Nam, Giải đại hội TDTT toàn quốc lần thứ V.

– Năm 2007: Hạng nhì Việt Nam.

– Năm 2007: Hạng 7/68 tại giải cờ vây quốc tế Cúp Thủ tướng tại TP Suwon – Korea. Đây là thành tích cao nhất của cờ vây Việt Nam trên đấu trường quốc tế.

Tham dự thi đấu Sea Game ở Thái Lan.

-Năm 2011: Vô địch Việt Nam

6.Năm 2008: Rời bỏ công ty đang làm để trờ thành kỳ thủ và huấn luyện viên cờ vây chuyên nghiệp.

7.Học trò của tôi:

7.1.Bùi Lê Khánh Lâm: Vô địch cờ vây Việt Nam 2009

7.2.Nguyễn Thị Tâm Anh (Sinh năm 1992): Vô địch cờ vây nữ Việt Nam 2011

7.3.Nguyễn Thị Hông Anh: Vô địch cờ vây nữ Việt Nam 2003-2004-2005-2008-2009

7.4.Võ Nhật Minh (Sinh năm 2002) :

Vô địch U11 toàn quốc 2009(Lúc 7 tuổi) – Vô địch U16 toàn quốc 2010 (Lúc 8 tuổi) – Vô địch U11 toàn quốc 2011

7.5.Võ Duy Minh (Sinh năm 2004): Hạng nhì U11 toàn quốc 2009 (5 tuổi) và 2010 (6 tuổi).

Đăng tải tại Tôi là Duy | Bình luận về bài viết này

NHỮNG TRẬN ĐẤU KHÔNG THỂ NÀO QUÊN CỦA LÊ MAI DUY – PHẦN 5 – GIẢI THƯỞNG FIGHTING SPIRIT

Vậy là niềm mong mỏi bấy lâu nay đã thành hiện thực. Ngày17 tháng sáu năm 2000 tôi đã đặt chân xuống thành phố Sendai Nhật Bản để tham gia thi đấu giải Vô địch cờ vây thế giới Amateur lần thứ 22. Một thành phố thật đáng yêu vừa mang dáng vẻ cổ kính vừa hiện đại nhưng giờ đây nó đã bị tàn phá nặng nề bởi động đất và sóng thần!

Tham dự giải có 55 kỳ thủ (mỗi nước đại diện một kỳ thủ). Năm ngoái Trần Trung Tín đã tham dự giải đấu này và cậu ấy thắng 4 thua 4 đạt thứ hạng 32. Vì vậy năm nay tôi đặt mục tiêu cao hơn là 5 thắng 3 thua và lọt vào Top 20.

Ngay ván đầu tiên bốc thăm tôi gặp kỳ thủ nặng ký Bắc Triều Tiên Pak Ho Gil. Mặc dù chung cuộc xếp hạng nhì sau Sa Kai (Nhật Bản) nhưng chàng trai trẻ Pak 16 tuổi được các Pro chuyên nghiệp đánh giá là ngôi sao sáng nhất giải bởi những nước đi tấn công táo bạo và rất “khác người”.

Bốc thăm màu quân tôi được cầm đen và thế trận “tứ liên tinh” được triển khai. Như thường lệ tôi xây dựng big moyo nhưng với đẳng cấp của mình Pak nhảy vào phá dễ dàng trong khi vẫn bảo vệ được những vùng thực địa của cậu ấy. Kết quả tôi thua 17 đất. Sau khi đấu xong thì Tokimoto Sensei 8p Nhật có review lại cho tôi chỉ cho tôi thấy nguyên nhân quan trọng nhất khiến tôi thua cờ là: không sử dụng bức tường dày để fighting mà lại đi sử dụng để lấy đất! Một nguyên lý phổ biến mà bây giờ cao thủ VN ai cũng biết, thế mà lúc đó tôi lại không biết!

Ván thứ hai tôi gặp kỳ thủ Morrison (Thụy Điển) và tôi thắng dễ dàng vì “trình” của tôi hơn hẳn.

Ván thứ ba tôi thua khá đau trước lão tướng Croatia Mutabiza. Cầm đen và gây dựng được big moyo khá dày, đối thủ liều mạng nhảy vào và tôi bắt chết ngay một đám. Thế nhưng do quá tham đòi bắt thêm một đám khác nữa, trong quá trình fighting loạn xạ “cấu trúc cờ “ của tôi bị vỡ và đối phương sống được cả hai đám (kể cả đám đã chết rồi!) và tôi thua cuộc. Phải chi tôi biết kiềm chế, tính toán đất đai sau khi bắt chết đám quân đầu và chọn một chiến lược “mềm” hơn thì đã thắng ván cờ dễ dàng.

Ván thứ tư tôi cầm trắng gặp kỳ thủ Matayoshi (Braxin) và tôi thắng dễ dàng vì “trình” của tôi hơn hẳn.

Sau 4 ván tôi được 2 điểm, thắng 2 thua 2 và quả là “không ổn” chút nào. Bước vào ván 5 tôi gặp Giedrojc của Ba Lan. Đây quả là một “quái kiệt giang hồ” và đến giờ sau hơn 10 năm tôi vẫn chưa thể quên anh ta! Khi đến bảng điểm để xem đối thủ mình là ai thì tôi thấy một điểm đặc biệt của anh ta là 4 ván trước anh ta quá “đít đỏ” trong bốc thăm màu quân. Cả 4 ván anh ta đều cầm đen. Không có kỳ thủ nào được như anh ta.

Bước vào thủ tục bốc thăm màu quân, Gied ném một cái nhìn dữ tợn vào thẳng mắt tôi đồng thời bàn tay hộ pháp của anh ta bốc “rất mạnh” vào hộp cờ trắng và “che lại” chờ tôi thảy 1 hoặc hai quân đen ra. Bình thường thì tôi đưa ra một quân (như mọi kỳ thủ khác tại giải) nhưng trước thái độ “hung dữ” của anh ta, linh cảm mách bảo tôi hãy làm điều ngược lại và tôi thảy ra 2 quân đen. Và bạn biết điều gì không? Khi anh ta thả bàn tay hộ pháp của anh ta ra thì …chỉ có 2 quân trắng rơi ra! Và tôi đã giành chiến thắng tâm lý đấu tiên với anh ta là được cầm quân đen đi trước. Kỳ lạ thật, không biết anh ta “ảo thuật” thế nào mà tôi thấy rõ ràng anh ta bốc cà “một đám quân” nhưng khi thả ra thì chỉ có hai quân! Và bốn kỳ thủ trước đã mắc chiêu này của anh ta! Sau khi phát hiện “chiêu đểu” của anh ta, tôi giận sôi người và quyết tâm fighting điên cuồng loạn xạ. Thế trận “tứ liên tinh” được soạn ra và anh ta quả là một “fighter” thứ thiệt. Trong suy nghĩ của anh ta chỉ có hai từ “cắt” và “bắt”. Thế trận trở nên phức tạp không thể kiểm soát nổi cho cả hai bên. Tuy nhiên cuối cùng tôi phải thừa nhận là minh đã may mắn hơn và giành thắng lợi sau cùng. Quan hệ của tôi với anh ta sau đó cũng “căng thẳng” không kém. Trong mọi buổi bình luận về cờ anh ta luôn chỉ trích về cái khai cuộc kiểu “tam liên tinh” và “tứ liên tinh” của tôi. Anh ta nói: “Chỉ có mỗi Pro 9p Nhật là Takemyai áp dụng kiểu chơi “phản thực địa” nàỳ và cũng chưa thành công. Anh chỉ là một kỳ thủ Amateur hạng thấp mà đòi chơi kiểu này thì chỉ có thất bại.” Tôi đáp trả ngay: “Tôi biết nếu áp dụng kiểu chơi này của tôi mà đánh với Pro thì chỉ có húc đầu vào đá, nhưng nên nhớ các đối thủ của tôi cũng chỉ là những tay cờ Amateur hạng thấp và như vậy thì nó khá là hiệu quả đấy!”. Và thú thật tôi còn “sợ” anh ta cho tới lúc ra máy bay về nước!

Ván thứ sáu tôi gặp kỳ thủ người Ma Rốc tên là Araki và tôi thắng dễ dàng. Ấn tượng của tôi về anh chàng này là vẻ mặt điển trai và bộ râu “rất nguy hiểm” với phụ nữ.

Trận đấu thứ bảy với kỳ thủ Úc Bo Keun Chi 6 dan mới là trận “đinh” của tôi. Chính trận đấu này đã mang đến cho tôi giải thưởng đặc biệt Fighting Spirit. Nên nhớ là khi bước vào giải thì Chi 6 dan được xếp vào “chiếu trên” còn tôi 2 dan được xếp vào chiếu dưới. Vì vậy việc tôi cầm trắng thắng Chi được coi là một bất ngờ lớn của giải.

Bước vào trận đấu dù cầm trắng tôi tiếp tục triển khai lối chơi xây dựng big moyo. Tuy nhiên Chi hóa giải  dễ dàng và thế trận trở nên cân bằng. Điểm “neo” của trận đấu là khi tôi đi một nước đe dọa bắt một đám quân lớn của đen thì thay vì đơn giản “nối về với mẹ” là cuộc chơi cân bằng và tiếp tục thì Chi lại dùng đám quân đó đánh “quan tử” xông vào đất của tôi. Có lẽ Chi nghĩ tôi sẽ đỡ để bảo vệ đất và anh ta lợi dụng điều đó để có cơ hội lập hai mắt sống tại chỗ và như vậy thì Chi sẽ giành được sente! Nhưng tôi đâu có chịu cái “điều bình thường đó” và quyết định đi một nước “ăn thua đủ”!!! Tôi quyết định cắt không cho đám đen nối về nguồn và chấp nhận mạo hiểm cho đám quân của đối thủ vào đất mình rồi bắt chết luôn. Sau khi tôi chặn đường về đám quân đen, tâm lý của Chi dường như bị dao động vì đám quân lớn của anh ấy đang gặp nguy cơ mặc dù đường sống không phải là nhỏ. Và với tâm lý như vậy, Chi đã đi lạc nước khá nhiều và tôi đã bắt chết thành công!

Trận thắng “vang dội” này đã gây ấn tượng mạnh với ban tổ chức và các kỳ thủ tham dự giải về Việt Nam. Và mục tiêu 5 điểm cùng thứ hạng Top 20 đã trong tầm tay sau 7 ván. Giờ đây tôi lại mơ cao hơn nữa là thắng ván thứ 8 cuối cùng để lọt vào Top 8. (Được tiền thưởng và cấp bằng 7dan). Ván này tôi gặp kỳ thủ Groenen 6dan của Hà Lan và cầm đen. Kết quả là “lực bất tòng tâm” và tôi thua ván này đạt thứ hạng 18/55 chung cuộc.

Tại buổi lể phát giải, tôi được Ban tổ chức trao giải Fighting Spirit và được các nước ngưỡng mộ, hoan nghênh nhiệt liệt!. Đây là một giải đặc biệt duy nhất Ban tổ chức trao cho một kỳ thủ nằm ngoài Top 8 đồng thời đạt được hai tiêu chuẩn là có lối chơi ấn tượng và thái độ fair play. Với Kenedi Style thì luôn luôn là ấn tượng rồi!!!. Còn yếu tố Fair Play thì…tôi có nghe một thành viện trong ban tổ chức nói khi xét về yếu tố Fighting, quyết liệt, hấp dẫn thì có tôi và kỳ thủ nước X đạt chuẩn. Nhưng khi xét về yếu tố Fair Play thì tôi hơn do trong thi đấu Ban trọng tài có nghe kỳ thủ X chửi thề, còn tôi thì vẫn “điềm tĩnh, lịch sự và còn cười nữa”.

Bài viết này sẽ thiếu sót nếu chỉ nói hoàn toàn về cờ. Trong thời gian ờ Sendai tôi chân thành gửi lời cảm ơn đến Ban tổ chức giải và đặc biệt hơn cả là cám ơn Ogura Sensei – người thầy lớn của cờ vây Việt Nam. Ông đã có mặt cùng với tôi trong suốt thời gian giải diễn ra. Ông động viên tôi và phân tích lại cho tôi từng ván đấu, giới thiệu tôi với Ban tổ chức, các kỳ thủ chuyên nghiệp người Nhật. Ông còn cho tôi 100u tiêu vặt (tôi nhớ mãi!) và đặc biệt hơn cà là dẫn tôi đi ăn uống, du lịch thăm thú các nơi khác nhau của thành phố Sendai. Nào là những khu phố cổ kính, thanh bình đến khu trung tâm sầm uất, nơi mà các quý ông cần gì cũng có!(Ai muốn biết chi tiết hơn thì mời tôi uống bia nhé, tôi sẽ kể cho nghe!).

Và một điều cuối cùng nữa là tôi đã được gặp trực tiếp và giao lưu với sư phụ tôi Takemyai 9p Nhật. Chính ông là người đã trực tiếp trao giải Fighting Spirit cho tôi.

Ảnh trên: Phần thưởng đặc biệt “Fighting Spirit” mà tôi giành được.

Ảnh trên: Sakai Hydeyuki 8p Nhật Bản: Vô địch giải cờ vây Amateur thế giới lần thứ 22

Đăng tải tại Duy nói chuyện Cờ Vây | Bình luận về bài viết này